Sa ngã - Chương 1 (Cho các Xamer edit)

- Quyên ơi, tí nữa đi selfie với tao đi! - OK, đợi tao tí nha mày! Váy ca-ki đen nhẹ nâng nàng. Đeo kính gọng trắng, đồng phục chỉnh tề, mái tóc lúc nào cũng buộc đuôi ngựa, trông rất ra dáng nữ thanh niên xinh đẹp, danh giá của trường Vinschool Quang Trung. Hoa khôi của cả miền Bắc, 15 tỉnh ai cũng theo đuổi. Trai ai cũng mê, gái ai cũng ghen. Học giỏi, xinh đẹp, là tiểu thư đài các, bố là cổ đông Vingroup, nếu đây là thời trước 1954 thì gia đình nàng có thể được liệt ngay vào dòng dõi trâm anh thế phiệt. Và tên của nàng, là Nguyễn Mai Lệ Quyên. Đúng như cái tên ấy, nàng đẹp tuyệt trần, mỹ lệ không tì vết, duyên dáng khỏi người chê, là đại mỹ nữ tuyệt trần giữa lòng Hà Nội rực rỡ cờ hoa. Tiểu thư chốn đài các như nàng vốn quen ngậm thìa vàng đã lâu, nhưng luôn được dạy theo đúng chuẩn giáo quy của truyền thống gia đình. Chưa một ánh mắt nào khiến nàng si mê, cũng chưa từng kết bạn với bất cứ một thằng con trai nào nếu không vì mục đích học tập. Gương mẫu, giỏi giang, trở thành hình mẫu lý tưởng của bất cứ bà mẹ nào nuôi dạy con, nên Quyên luôn được bố mẹ thúc ép học, để xứng đáng với hình ảnh gia đình thượng lưu. Chính vì vậy mà nàng chưa bao giờ vượt qua làn ranh đỏ do gia đình thiết kế. Chỉ chơi với con gái, không la cà tự do, thời gian biểu cá nhân được sắp xếp kỹ càng - tất cả khiến nàng dần như một cỗ máy sống. Nàng chưa bao giờ thấy thỏa mãn với bản thân. Dù bố mẹ luôn thỏa mãn sở thích của con gái - từ phấn son trang điểm, đến cả một chiếc Iphone đời mới nàng cũng không thiếu, váy vóc luôn là loại đẹp nhất nhì từ các nhà thiết kế thời trang nổi tiếng. Nhưng đối với Quyên, chúng vẫn chưa đủ khiến nàng thoả mãn. Mà đau đớn thay, Quyên chưa hề biết điều nàng thật sự muốn. Nàng lao đầu vào học không ngừng, thi đủ loại giải, từ học sinh giỏi Hóa các cấp đến các kì thi đánh giá năng lực, đánh giá tư duy khi nàng mới chỉ học lớp 11. Tất cả đều thuộc loại xuất sắc, khiến nàng không cần thi tốt nghiệp cũng đã quá đủ rồi. Nhưng nàng vẫn thấy chưa đủ. Đó là cho đến một ngày hè, bố mẹ nàng phải đi công tác. Vì nàng giờ không cần phải học hè nên dần đà, nàng bắt đầu thấy chán. Lướt Facebook, Tiktok lâu quá cũng mệt. Và Quyên quyết định rủ bạn bè đến ở cùng mình trong thời gian này. Nguyễn Phương Thảo, trông bé con hơn và là bạn thân của Quyên, chính là người được Quyên chọn để ngủ chung. Thảo thân với Quyên từ những năm cấp hai, khi đó Thảo vẫn còn chung trường chung lớp với Quyên. Khi đó Quyên thấy có gì đó đặc biệt bên trong Thảo, dù Thảo chỉ là học sinh tầm trung, không là gì so với nàng. Có lẽ đối với nàng, đó là lý do duy nhất nàng chấp nhận làm bạn với nàng ấy. Thế nhưng sang cấp ba, Thảo học ở trường khác, từ bỏ thứ môi trường ở Việt Nam hiếm khi có được. Để rồi khi Quyên gặp lại nàng thì nàng đã khác hẳn. Có nguyên một chiếc xe máy điện Vinfast loại mới nhất, đi đâu cũng có vài ba anh công tử sán lại gần bên hỏi han. Quyên thèm lắm. Cũng ước được bọn con trai gần bên như Thảo. Tiếc thay, mộng đẹp mãi là mộng đẹp, mệnh nữ công gia chánh, tam tòng tứ đức giam ý nghĩ nàng lại, không cho nàng có tâm tưởng đen tối ấy. Thảo bước vào, hớn hở gọi Quyên. Nàng bước xuống, nói với theo: - Đây, tao đây mày ơi! - Quyên chạy vội xuống. Ở nhà nên nàng không cần buộc tóc lại làm gì cho cam, để tóc như thế xõa ra, dài thượt, đen thướt, cùng với váy trắng biến nàng thành nữ thần kiều diễm. Nhà trắng sáng, gọn gàng. Điều đầu tiên Quyên làm chính là kéo Thảo vào phòng mình để trang điểm. Cô nàng đáng thương ấy còn chưa kịp hiểu cái gì đang xảy ra thì Quyên đưa luôn cho Thảo bản kế hoạch của mình, nói về những gì định làm trong dịp hè. Thảo mắt chữ a mồm chữ o khi thấy bản kế hoạch dài bằng độ rộng của cả tỉnh Quảng Trị, trong đầu kiểu: "Ôi Đảng của con, cái gì thế này?" Thấy bạn mình quá máy móc, cô nàng liền nói: - Ê mày ơi, mày thế này trông... giống cán bộ đang chuẩn bị đi công tác dài ngày luôn á... Quyên còn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì thì Thảo nói tiếp: - Thôi, giờ tao với mày, xuống nhà, rồi tao đưa mày đi chơi. Nhé? Quyên ngập ngừng. Đây là lần đầu tiên nàng được mời đi chơi. Nàng muốn từ chối lắm, nhưng sao nàng không thể? Phải chăng cái thế tục muộn màng của nàng đang thắng thế trước sức mạnh của luân lý từ gia đình gia giáo nơi nàng đã sinh ra và lớn lên? Hay còn điều gì nữa? - Thế nào, Quyên? - Thảo phụng phịu đôi má ửng hồng vì trang điểm của nàng - Đi không, không tao dỗi ngay tại đây luôn giờ! Ôi Đảng của con, sao người nỡ lòng nào sinh ra một cô nàng cư tê thế này chứ? - Được rồi, được rồi,... Tao đi với mày, được không?

Public Shared Edit Last updated: 2026-02-27 01:57:47 PM