Demo 1 đoạn văn dùng Larvoice.com
Chào bạn,
Hôm nay tôi kể cho bạn nghe về một cô gái Việt Nam.
Không phải một nữ tướng cầm gươm cưỡi ngựa.
Cũng không phải một người làm nên chiến công lừng lẫy.
Chỉ là một cô bé… mới mười bảy tuổi.
Tên cô là Võ Thị Sáu.
Cô sinh ra ở vùng đất đỏ Long Đất, Bà Rịa – Vũng Tàu.
Lúc nhỏ, cô nghịch ngợm, hồn nhiên như bao đứa trẻ khác.
Nhưng rồi chiến tranh đến.
Đạn bom đến.
Và tuổi thơ của cô sớm bị xé toạc bởi những cuộc càn quét, những lần dân làng bị đánh, bị giết, bị bắt đi không trở lại.
Năm mười bốn tuổi, cô đã gia nhập lực lượng kháng chiến, làm giao liên.
Cô nhỏ bé, xinh xắn, ai mà nghi ngờ?
Cô giấu tài liệu dưới áo, chôn lựu đạn trong gánh hàng, cài thuốc nổ dưới nón lá.
Mười sáu tuổi, cô ném lựu đạn vào đồn giặc, nhưng không may bị bắt.
Họ tra tấn cô.
Họ dọa giết.
Nhưng Võ Thị Sáu – chỉ là một cô gái nhỏ – vẫn không hé nửa lời.
Không sợ hãi.
Không phản bội.
Và rồi…
Họ kết án tử hình.
Lúc ấy, cô chỉ mới mười bảy tuổi.
Bạn có biết không,
Ngày ra pháp trường, cô vẫn bước đi thật nhẹ, thật bình thản.
Trên môi vẫn là một nụ cười.
Người ta kể rằng, khi lính bịt mắt cô lại, cô nói:
“Đừng bịt mắt tôi, tôi muốn nhìn đất nước lần cuối.”
Tiếng súng nổ.
Một bông hoa rơi xuống giữa mùa xuân tuổi mười bảy.
Nhưng cái chết ấy… lại thắp lên ngọn lửa trong lòng hàng triệu người.
Public Last updated: 2025-07-02 03:57:47 AM